DỊCH VỤ NỔI BẬT
DỊCH VỤ KHÁCH HÀNG
Tư vấn Chuyển nhà

Tư vấn Chuyển nhà:

090 345 3438

Vận chuyển hàng hóa

Vận chuyển hàng hóa:

090 345 3438

Khiếu nại Dịch vụ

Khiếu nại Dịch vụ:

090 345 3438

HỖ TRỢ TRỰC TUYẾN

Hotline: 090 345 3438

Email: Taxitaiphumy@gmail.com

Yahoo Skype



→ Viết cho tuổi 28!

Bước qua tuổi 27, nhìn lại những chặng đường đã đi qua, tôi nuối tiếc nhiều điều. Tôi đã từng sai nhiều lắm, đã từng mất phương hướng trong cuộc sống, đã từng ham chơi, đã từng dành cả năm trời để theo đuổi một cô gái, đã từng để tuột mất những thứ trong tầm tay. Tuy vậy, mỗi sai lầm, mỗi thất bại đều dạy cho tôi một điều gì đó, cho tôi thêm trải nghiệm cuộc sống, để tôi sống mục đích hơn, tôi hiểu được ý nghĩa của cuộc sống.

Tôi là một thằng đàn ông nghiêm túc, nghiêm túc đến nỗi bạn bè bảo tôi lập dị, bảo tôi yếu đuối… Đàn bà tự nguyện đến bên đời tôi, tôi cũng lắc đầu nếu tôi không yêu họ. Cave thì tôi khinh, cho thêm tiền tôi cũng không thích. Tôi có lý tưởng sống riêng của mình, đàn ông, nếu có thể lên giường với bất cứ ai thì cũng chẳng khác cave là mấy. Có người bảo tôi hâm, bảo thủ… Tôi mặc kệ, tôi không quen sống bằng quan điểm của người khác. Tôi là tôi.

Bố mẹ tôi thương tôi nhiều lắm, bà thường mua cho tôi những thứ đồ mà tôi cần, nhiều khi là cả những thứ tôi chưa cần đến. Bố tôi thì chưa bao giờ từ chối cho tôi tiền, thậm chí cho nhiều hơn số tôi cần . Có điều bố mẹ bao bọc tôi nhiều quá, đến nỗi tôi ra ngoài chơi đến 10h đêm cũng bị gọi về, tôi cảm thấy mất tự do.

Khi còn nhỏ, tôi có nhiều ước mơ lắm, tiếc rằng tôi không được ủng hộ. Tôi từng muốn làm một tay vợt chuyên nghiệp, từng muốn theo đuổi nghiệp cờ vua nhưng bố mẹ tôi luôn bảo mấy cái đó bấp bênh, cũng tại tôi chưa đủ kiên định nên đành gác lại đam mê. Nhưng cái gì cũng có giá của nó, nếu tôi theo những cái đó thì giờ tôi cũng không ngồi viết truyện hoặc làm admin fanpage suy ngẫm như bây giờ.

Tôi là con công an, cũng là con của nhà giáo. Bố mẹ tôi là công chức nên cũng muốn hướng cho tôi vào nhà nước, công việc thì nhàn, thu nhập ổn định.  Thực ra tôi đã từng yếu đuối trong cả tư duy lẫn hành động. Tư tưởng của bố mẹ in đậm vào tiềm thức của tôi nên tôi đã từng nghĩ rằng công việc, sự nghiệp chỉ là một phần của cuộc sống, có được một người yêu thương mình, sống cuộc sống bình dị, một mái nhà tranh, hai quả tim vàng, thế là đủ. Nhưng rồi tôi biết cuộc đời không như tôi nghĩ. Bước qua những cuộc tình, tôi trưởng thành hơn.

Mối tình đầu là tình yêu sinh viên toàn màu hồng, yêu bằng nhiệt huyết cháy bỏng trong tim. Em thuộc mẫu phụ nữ của gia đình. Ít nói, sâu sắc. Tất nhiên là xinh đẹp rồi. Thế rồi tất cả kết thúc trong nước mắt. Em theo đạo, lại ở xa quê tôi nên gia đình em phản đối. Lần đầu tiên tôi khóc vì một người phụ nữ. Chấp nhận thôi, mấy khi tình đầu kết thành duyên mong ước.Tôi chán học và bắt đầu tập trung hơn cho việc chơi đế chế. Người ta bắt đầu gọi tôi là cao thủ. Tôi thích ngồi nói chuyện với những huyền thoại đế chế như Linda, YuGi.. Tôi tìm cách giết thời gian bên bàn phím mà quên mất thời gian có thể giết tôi. Phải mất khá nhiều thời gian tôi mới có thể lấy lại được cân bằng trong cuộc sống.

Người yêu thứ hai yêu tính cách tôi, hiền lành và sâu sắc, không bao giờ nổi giận vô lý. Nhưng em cũng than phiền về việc tôi không cố gắng để tài giỏi hơn. Tôi nghĩ rằng em đã yêu tôi thì nên chấp nhận những nhược điểm của tôi, cũng như tôi yêu em vậy. Lúc đó tôi mới ra trường, bị thất nghiệp….Và khi chưa có sự nghiệp trong tay, tôi tự ti về bản thân. Tự ti khi người ta nói đến công việc, thu nhập. Có những cuộc tình đã qua đi, người ta cũng chẳng nhớ được lý do cụ thể nào cho việc chia tay. Chúng tôi là trường hợp ấy, những mâu thuẫn nhỏ trong quan điểm sống cứ chất chồng, ngày càng nhiều hơn. … Chia tay em, tôi không khóc.

Người yêu thứ ba không yêu tôi. Tôi cũng không yêu em nhiều lắm. Nghe thì lạ đấy nhưng sự thực là vậy. Ở cái tuổi 24, 25 sự nghiệp chưa đâu vào đâu, tôi dành hết thời gian của mình cho việc tán gái, nhưng không phải kẻ sở khanh. Tôi chinh phục em với cái nghị lực phi thường. Nhiều lúc nghĩ lại tôi thấy mình thật là ngu ngốc… Sau một năm trời bỏ bê bạn bè, học hành, sự nghiệp, tôi chinh phục được em. Bố mẹ em thích tôi lắm, nếu không có gì xảy ra thì có lẽ tôi lấy vợ rồi, có khi giờ này đang bế con chứ chẳng viết truyện được. Nhưng thực ra tôi chưa chinh phục được trái tim em. Em đồng ý yêu tôi bởi ai cũng bảo tôi tốt, gia đình tôi cơ bản, giữa cái thế kỷ này khó có thằng đàn ông như tôi. Nhưng rồi em rời xa tôi, lý do thì cũng nhiều lắm, và lý do chính là tôi nghèo. Gia đình tôi cũng có điều kiện một chút nhưng khi tôi chưa kiếm được tiền thì tôi vẫn là thằng đàn ông tay trắng. Tôi không khóc. Chia tay em, ở một góc độ nào đó, nó là sự may mắn của tôi.

Tôi bắt đầu mất niềm tin vào tình yêu, vào phụ nữ. Tôi chỉ tin mẹ tôi và em gái tôi thôi.

Tôi bắt đầu lập page Suy ngẫm, nguồn cảm hứng chủ đạo lúc bấy giờ là yêu, chia tay, là con gái hay mau đổi thay. Tôi bắt đầu thích hát karaoke, nhưng tôi chỉ hát mỗi một bài: “Người yêu cô đơn” của chú Tuấn Vũ. Tôi cũng bắt đầu thấy sự nghiệp quan trọng thế nào với một thằng đàn ông. Tôi bắt đầu học tiếng Anh, bắt đầu nghiên cứu marketing và bắt đầu viết truyện nữa. Tôi làm tất cả những gì thuộc về đam mê. Tôi bỏ lại phía sau tất cả những cuộc vui bạn bè, bỏ game…. Tôi quên luôn cả cách yêu thương một người.

Giữa khoảng thời gian tôi vùi đầu vào công việc, vào hoàn thiện trình độ tiếng Anh thì tôi gặp em…. Niềm khát khao thành đạt trong tôi trào dâng hơn bao giờ hết.

Tôi quen em thì tình cờ lắm. Khi tôi bắt đầu được biết đến trên facebook với bút danh Suy Ngẫm thì tôi nhận được những hợp đồng phát triển fanpage, hợp đồng quảng cáo, nó giúp tôi có thêm chi phí để chinh phục tiếng Anh, để sửa cách phát âm củ chuối mà thầy cô cấp 3 đã dạy. Buồn lắm với trình độ của giáo viên tiếng Anh ở quê, nhưng suy cho cùng họ cũng chẳng có lỗi. Lỗi này là lỗi hệ thống.

Tôi nhận lời qua một công ty thực phẩm chức năng để huấn luyện đội ngũ facebook marketing, theo lời mời của một fan suy ngẫm. Và tôi quen em. Em mới đi học đại học và kém tôi những 8 tuổi. Họ mời em đến để tham gia vào việc bán hàng.

Ấn tượng đầu tiên về em là em rất xinh đẹp và tự tin. Đối với 1 thằng đàn ông trải qua nhiều sóng gió, sự lãng mạn cũng không còn như trước, rất khó để rung động, để yêu. Nhưng mà em đáng yêu lắm, trái tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Tôi muốn hôn lên đôi má ấy ngay từ buổi gặp đầu tiên nhưng đành kiềm chế kẻo ăn cái tát, có khi lại mất hết cơ hội chinh phục.

Nhưng tôi cũng không phải đợi quá lâu. Một tuần sau đó, chúng tôi gặp nhau mỗi ngày từ 1 đến 2 lần và tất nhiên chúng tôi yêu nhau.

Khi tôi hiểu ra bản chất của công ty này là bán hàng đa cấp thì tôi liền rời xa môi trường ấy. Quãng thời gian đến với B:hip, tôi chẳng thu được lợi nhuận gì, nhưng tôi có chiến lợi phẩm vô giá, là em.

Khi ấy em đang gặp rất nhiều khó khăn trong cuộc sống, từ việc không được gia đình ủng hộ cho đến chi phí cuộc sống. Em đang theo học một trường liên kết quốc tế theo diện học bổng, bố mẹ phản đối kịch liệt, muốn em học mấy ngành nghề như kế toán, giáo viên… Và khi theo con đường này, em phải làm thêm để tự lo cho cuộc sống.

Tôi thích em một điều là dù có chuyện gì xảy ra chăng nữa, em cũng chỉ nói: “Chúng mình tạm ngừng yêu nhau để cho tình đỡ nhạt !”, chứ chưa bao giờ em bảo chia tay.

Cuộc sống của tôi lúc ấy cũng khá khó khăn, chẳng mấy khi tôi có trong túi hơn 1 triệu đồng. kiếm được bao nhiêu tôi đầu tư vào việc học tiếng Anh. Đương nhiên, mọi nỗ lực đều được thời gian công nhận, đến bây giờ, trình tiếng Anh của tôi thuộc vào hàng khủng so với dân ngoại đạo, tôi tự hào lắm. Nhưng tôi muốn nhiều hơn nên không khi nào tôi ngừng cố gắng.

Rồi em bỏ dở ước mơ. Em về quê, đi làm công nhân… Giá như tôi trưởng thành sớm hơn, có điều kiện tốt hơn thì tôi đã giúp được em rồi.. Lẽ nào một cuộc tình đẹp lại có cái kết như vậy? Tập trung cho công việc thôi, admin fanpage suy ngẫm luôn truyền động lực sống cho mọi người thì không được phép yếu đuối.

Những ngày tháng sau đó, tôi nhớ em. Tôi biết em cũng nhớ tôi. Vì nhớ em nên tôi càng chăm chỉ hơn. Trình tiếng Anh của tôi tiến bộ đến mức ai cũng phải ngạc nhiên, tôi biết rằng chỉ có cách ấy tôi mới lo cho em được. Không ai biết chắc điều gì sẽ đến vào ngày mai nhưng tôi có niềm tin và hy vọng.

28 tuổi, tôi khác tôi của hai năm trước nhiều lắm, cách tôi yêu em cũng khác.

Ngày xưa, để chinh phục cô ấy, anh làm đồ handmade, gác lại hết mọi cuộc hẹn với bạn bè, đôi khi là bỏ bê học tập. Bây giờ chinh phục em, anh luôn nghĩ cách hoàn thiện mình và làm việc chăm chỉ hơn, để sau này còn lo cho em nữa.

Ngày xưa, 10 giờ đêm, cô ấy muốn ăn kem, anh đi cả chục cây số, đến nơi để mua cho cô ấy mấy cây kem. Bây giờ em đòi ăn kem lúc 10 giờ, anh bảo: “Hâm vừa thôi nhóc, ăn kem tối dễ đau bụng lắm, mai anh đưa đi”.

Ngày xưa, anh và cô ấy buôn điện thoại cả tiếng, có khi nhắn tin đến sáng… Bây giờ em đòi thức khuya, anh mắng nhẹ: “Ngủ đi, mai còn đi học”.

Ngày xưa, mỗi khi giận nhau hay cãi vã, anh cảm thấy khó chịu vô cùng. Nếu nghi ngờ gì thì phải làm cho ra nhẽ… lâu dần hai đứa có khoảng cách, thế là chia tay. Bây giờ em giận dỗi, anh cười, bởi anh biết em vẫn còn trẻ con… Có bất cứ chuyện gì xảy ra anh cũng bình tĩnh giải quyết, thay vì để cho cơn giận quyết định mọi thứ.

Ngày xưa anh muốn biết về quá khứ của cô ấy… “Yêu ai? Tại sao chia tay?” Bây giờ, anh muốn em thấy rằng bờ vai anh ấm áp và vững chắc hơn bất kỳ người con trai nào khác em đã từng yêu.

Ngày xưa, cô ấy đòi đi bộ dưới mưa, anh cùng đi. Bây giờ em đòi đi bộ dưới mưa, anh không cho đi vì sợ em ốm… Nhưng nếu là mưa nắng của cuộc đời thì anh sẽ nắm tay em bước qua.

Sưu tầm page: Suy Ngẫm

Ngày đăng: 8:11 15/01/2016

Coppyright@ DỊCH VỤ CHUYỂN NHÀ GIÁ RẺ smiley

TSC: 1A Cư xá Đồng Tiến, Thành Thái, P14, Quận 10, TP.HCM

ĐT: (028)38 688 846    Hotline: 090 345 3438

Email: Chuyennhaphumy@gmail.com 

Web:  www.dichvuchuyennhagiare.vn

[ 371084 ]